Trong khoảnh khắc chênh vênh này, lòng tôi trào dâng một niềm xúc động nghẹn ngào. Từng thước phim kỉ niệm chợt ùa về chân thực: những giờ ra chơi rộn rã tiếng cười, những bài toán khó nhăn trán, và cả giọt mồ hôi rơi trên trang vở mùa ôn thi. Đi qua những ngày tháng nhọc nhằn mà trong trẻo ấy, tôi thấy mình thực sự lớn khôn và bản lĩnh hơn.
Nhìn lại hành trình đã qua, trái tim tôi ôm trọn niềm tự hào vô bờ bến về chính mình và những người bạn đồng hành. Tạm biệt nhé tuổi 15 mộng mơ, tôi đã sẵn sàng cất cánh bay vào khoảng trời cấp Ba rộng lớn phía trước!