Nhìn những gương mặt vốn dĩ tinh nghịch và ngây thơ hằng ngày nay bỗng trở nên người lớn trong bộ lễ phục cử nhân, lòng tôi trào dâng một cảm xúc khó tả. Sắc xanh ấy như đại diện cho bầu trời bao la, cho những hoài bão vươn xa; còn sắc đỏ lại như ngọn lửa nhiệt huyết, thắp sáng cả một vùng trời kỷ niệm dưới mái trường thân yêu. Tiếng cười đùa vang vọng khắp hành lang, nhưng khi ống kính máy ảnh bắt đầu bắt trọn từng khoảnh khắc, đôi mắt ai cũng rưng rưng vì hiểu rằng: Đây là những trang lưu bút cuối cùng của thời học sinh cấp hai.
Giây phút cả lớp cùng tung mũ, sắc xanh và đỏ bay cao giữa không trung như những cánh chim sẵn sàng rời tổ. Buổi chụp hình hôm nay không chỉ lưu lại những tấm ảnh đẹp, mà còn khắc ghi tình bạn trong sáng và lòng biết ơn sâu sắc dành cho thầy cô Ngô Sĩ Liên. Tạm biệt nhé lớp 9, tạm biệt những màu áo yêu thương, chúng ta sẽ mang theo hành trang rực rỡ này để bước vào hành trình mới của cuộc đời.