Hành trình của chúng mình bắt đầu bằng những nốt trầm xao xuyến tại Bảo tàng Hồ Chí Minh và trường Dục Thanh. Đứng dưới những tán cây cổ thụ, lặng ngắm lớp học mộc mạc nơi Bác Hồ từng dừng chân gieo chữ, lòng đứa nào cũng dâng lên niềm tự hào và bồi hồi sâu sắc. Để rồi ngay sau đó, cả khối lại vỡ òa trong nhịp sống trẻ trung, rực rỡ sắc màu tại Bikini Beach. Dưới cái nắng vàng và gió biển miền Trung, những nụ cười tỏa nắng cùng vô số bức ảnh thanh xuân đã được lưu giữ lại mãi mãi.
Có lẽ, chẳng ai trong chúng ta quên được buổi chiều rực lửa trên bãi cát trắng. Tiếng hò reo vang vọng cả một góc trời trong các trò chơi team building và những giây phút tự do vẫy vùng tắm biển. Những cái khoác vai thật chặt, những cái nắm tay kéo nhau qua khó khăn, nụ cười giòn giã hòa cùng tiếng sóng đã xóa nhòa mọi khoảng cách. Giây phút ấy, chúng ta thực sự là một gia đình.
Và rồi, đêm Gala Dinner buông xuống, mang theo những cung bậc cảm xúc vỡ òa. Nhìn những tiết mục văn nghệ rực sáng ánh đèn do chính các bạn lớp 9 dàn dựng và trình diễn, những giọt nước mắt đã rớt trên những nụ cười. Chúng mình ôm chặt lấy nhau, cùng hát vang bài ca tuổi trẻ, nghẹn ngào nhận ra sắp phải xa nhau thật rồi.
Phan Thiết đã khép lại, nhưng tình bạn này, những ký ức về mái trường Ngô Sĩ Liên yêu dấu sẽ luôn là hành trang ấm áp nhất, cháy mãi trong trái tim mỗi chúng ta trên vạn nẻo đường đời. Tạm biệt tuổi 15 rực rỡ!