Hơn ba mươi lăm năm, gần như trọn vẹn cuộc đời giáo viên, đã gắn chặt với mái trường Ngô Sĩ Liên này, với Tổ Giáo dục Thể chất, nơi tôi – một đứa học trò năm xưa – nay may mắn được kề vai sát cánh cùng thầy.
Thầy Hảo không chỉ là người thầy đầu tiên dạy tôi những động tác thể dục, mà còn là người truyền lửa nghề cho tôi tiếp bước và phát huy khả năng của mình.
Tôi còn nhớ như in những buổi tập luyện đội tuyển đầy gian nan. Nắng chang chang giữa sân, tiếng còi của thầy Hảo dứt khoát nhưng ánh mắt lại luôn ấm áp. Có những lần đội tuyển gặp thất bại, thầy không hề trách mắng, chỉ lặng lẽ mua nước cho cả đội rồi nói: “Môn thể thao nào cũng có buồn vui, quan trọng là các con đã cố gắng hết sức.” Giọng thầy trầm ấm, gieo vào chúng tôi sự kiên cường. Rồi thành quả cũng chín, chúng tôi giành được những kết quả xứng đáng, vô địch Quận, rồi tới Thành phố... Đó chính là những kỷ niệm vui nhất đời học sinh của tôi, khi thầy cùng chúng tôi ăn mừng trong nụ cười, nước mắt và hạnh phúc. Đến khi vinh dự được làm đồng nghiệp, tôi càng lại thấy sự hy sinh và tâm huyết thầy thật vĩ đại. Thầy chăm lo cho anh em trong tổ từng ly từng ti, đóng góp chân thành trong công việc, chỉ bảo kinh nghiệm cũng che chở bảo vệ các em vô điều kiện dù biết thiệt thòi mình sẽ nhận lại. Thầy vẫn luôn giữ nụ cười hiền hậu, sảng khoái trong mọi tình huống. Nụ cười rạng rỡ ấy, tôi chắc sẽ không bao giờ quên....
Năm tháng trôi qua, thầy đã chứng kiến bao lứa học trò trưởng thành, bao đồng nghiệp đến rồi đi. Giờ đây, khi thầy đã gác lại tiếng còi, bỏ lại những giờ lên lớp đầy nhiệt huyết, cả sân trường Ngô Sĩ Liên như cũng bớt đi sự sôi nổi thường ngày. Thầy ơi, chúng em biết ơn và mãi trân trọng những cống hiến thầm lặng, những bài học không lời mà thầy đã dành tặng cho ngôi trường và cho bao thế hệ học trò. Chúc chặng đường mới của thầy sẽ thật an yên và hạnh phúc, thầy nhé!
MÃI YÊU ÂN NHÂN !